Tớ cũng định post bài này từ lâu nhưng không có thời gian,vì máy tớ ko gõ tiếng việt dc và tớ phải vào wikipedia viết bài rồi copy lại.Nhưng hôm nay tớ sẽ bày tỏ 1 chút.Lớp mình giờ đã ko còn như xưa,nhưng chỉ là 1 khía cạnh nào đó thôi,và điều này là không thể thay đổi dc.Như trước đây tớ đã nói: mỗi người đều có 1 cuộc sống riêng và nhiều khi người ta quá bận rộn với nó để có thể quan tâm tới 1 thứ khác.Tớ cũng vậy,ở với mọi người tớ hạnh phúc.nhưng cuộc đời của tớ có nhiều góc tối và ngay lúc này tớ đang có 1 khoảng thời gian khó khăn và tớ không thể vui cười,bay nhảy hay viết những bài entry trên blog 1 cách vui vẻ dc.Như vậy cậu vẫn muốn tớ viết sao,Huy?
Tớ biết ko chỉ Huy,mà nhiều người khác cũng thấy chán cảnh blog phủi bụi và ngay cả trong hiện thực,1 cuộc đi chơi chung đầy đủ cũng chẳng dễ.nhưng ko phải lúc nào chúng ta cũng ở trong tâm trạng vui vẻ hay đủ thời gian để dành cho những cái chung.Về những lần đi chơi,tớ biết lớp mình có cái tật "ko đông thì ko đi" nhưng cũng ko phải là tất cả,có những người ko đi vì nhiều lý do khác nhau.Ngay bản thân tớ,hầu như lúc nào cũng có mặt đầy đủ nhưng về nhà,tớ vẫn phải đối mặt với sự than phiền,khó chịu từ gia đình;nên không hoàn toàn là do lười biếng hay mất tinh thần ca2 gì cả.Mỗi người chúng ta có nhiều lý do riêng.
Thẳng thắn và nói,lớp ta là 1 lớp đặc biệt may mắn vì có những khoảng thời gian bên nhau để đời mà bất cứ người nào đều ghen tị nhưng ko phải vì thế mà nội bộ lớp không có chuyện.Cái này thiên về riêng tư nhiều nhưng đó vẫn là sự thực.Nhiều người trách Vịt và Duyên tại sao rủ gì cũng không chịu đi nhưng nếu thử đặt mình vào vị trí 2 người ấy hay thử cho 1 cái nhìn dịu dàng hơn,tớ thấy hoàn toàn thông cảm dc.Tình cảnh của Duyên bây giờ rất ko tốt,nhưng có bao nhiêu đứa trong lớp mình biết?bao nhiêu đứa quan tâm? đôi khi với chúng ta,ca2 là quan trọng nhưng ko phải luôn là thứ ta lựa chọn cho hạnh phúc của mình.
Việc đi đón Nguyên cũng vậy.Thực sự là khoảng cách xa là trở ngại lớn nhất.Tớ ko muốn ai biết nhưng hôm đó 9h tối tớ mới về nhà bằng taxi,ướt hoàn toàn và trước đó còn cãi nhau với con Tiện.Biết là ko thể đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra nhưng ko phải lúc nào đi chơi hay ở bên nhau mới là vui vẻ.Nếu khi buồn mà nhớ về nhau có thể ấm lòng hơn thì ko tốt hơn sao? Hôm qua, Nguyên cũng vui lắm rồi,đâu phải cứ đông mới dc, chỉ cần có lòng thì chắc chắn sẽ dc thấu hiễu.Dù chỉ 9 đứa nhưng đả có 1 ngày khó quên.tớ tin rằng mỗi giờ ra chơi có thể gặp nhau,cùng đá cầu đã là đủ lắm rồi,còn hơn là chia xa mãi mãi,không thể gặp lại,đừng nên quá quan tọng hình thức,được không?
vậy thôi,tờ chỉ nói ngắn gọn vậy thôi,ít nhất là theo những gì tớ cảm nhận.Dù gì, thứ đã qua rồi cũng không thể lấy lại dc,vậy hãy trân trọng hiện tại và tạo ra nhiều điều kì diệu.Tuy vậy,thứ gì đã không thể hàn gắn thì cũng nên buông tay ra...
Love you always,
Feo.
3 lời hay ý đẹp:
tớ công nhạn mình hơi thái wá, sorry
thứ gì đã không thể hàn gắn thì cũng nên buông tay ra...
thấy nhiều người nói câu này rồi nhưng chẳng ai làm được :D
Tao ko đồng ý cũng ko phản đối cái câu Đông thì đi.
Lớp mình, yeah, có cái spirit và mối wan hệ với nhau khá tốt nhưng thực tế đi, đâu phải tất cả mọi người trong lớp đều có thể đi chơi với nhau đc riêng 2 3 ng` đc. Ý tao là nếu ít ng` đi và trong ~ ng` đó không có ~ đứa mình chơi thân 1 tí thì tự động bản thân mỗi ng` cũng sẽ cân nhắc lại là có nên đi hay ko thôi.Cái chuyện mà có đứa rủ đi chơi rùi mình hỏi đi với ai hay đi đông ko là cái chuyện wá đỗi bình thường. Với lại, dĩ nhiên, 1 lần đi chơi đâu phải là dễ dàng nên đông ng` thì vui hơn, nếu lần nào cũng đi thì sau này xin đi ba mẹ đâu có cho đi nữa.
Cám ơn Feo đã viết entri này để bày tỏ, welldone !
Post a Comment