Oh la la, vậy là cúi cùng chúng ta cũng đã có 1 kì nghỉ vui nổ trời và thật trọn vẹn phải hông mí tụi bây ? Bi h tao sẽ vik 1 series ntri để tường thuật lại chuyến đi nhớ đời, ý tao là ko bao h wên, này. Bài viét sẽ đc vik theo ngôi thứ 1 để đảm bảo bộ lộ toàn bộ tình cảm, cảm xúc của nhà văn !
Chapter 1: Khởi hành từ THPT Chuyên Lê Hồng Phong
Ban đầu hẹn là có mặt trước 6h, mà do ở nhà bùn wá nên mình quyết định lên trường sớm luôn.Mà hok ngờ taxi chạy nhanh đến vậy.Khoảng 5h hơn là mình đã khệ nệ sách 4 túi đồ đứng trước cửa trường.Tưởng đâu có 1 mình lớp mình đi chơi, ai dè 2 3 lớp đi luôn.LHP sung thiệt đó !
Nôn nóng chờ đợi 1 hồi thì cúi cùng mọi người cũng tới đông đủ.Nhưng mà vấn đề là... xe chưa có tới.Thế là nguyên đám phải đứng ở ngoài đường chầu chực.Khoảng 6h hơn thì cái xe màu hồng cánh sen biển số 0685 mới "bình tĩnh" đậu trước mặt nguyên đám.Chụp 1 tấm hình nguyên đoàn trước khi khởi hành, nhìn mặt mình sung gớm. mà thấy hơi hối hận mặc cái áo đó, may là ko điểm danh, níu ko thì .... kì chết
Chapter 2: Trên xe và tự sướng ở Tà Cú
Xe bon bon chạy, lướt wa con đường NTMK quen thuộc và nhắm thẳng hướng nào đó để đi ra ngoài Sài Gòn. Tâm trạng ai cũng háo hức, phấn chấn chờ đón 1 chuyến đi thật vui, giải tỏa sau ~ ngày chôn vùi tinh thần và thể xác trong lớp học. Hình như mọi ng` vẫn còn buồn ngủ, có lẽ vì nôn đi chơi nên đêm trc đó khó ngủ nhỉ ? Ko khí hơi chùn xuống tại mọi ng` đều muốn chợp mắt để lấy lại sức, chuẩn bị cho chuyến đi dài. Chỉ có 2 con khùng ngồi ở giữa xe là moi camera ra tự sướng,Bệnh hoạn.Mà con Pí nó toàn chụp cảnh đường phố.Tội nghiệp cái não hạn hẹp, chắc lần đầu tiên nó đc thấy nhìu xe đến thế Mình cũng lấy phone ra để nghe nhạc của Avril, coi như là nguồn cảm hứng để tận hưởng
Xe ghé vào quán ăn gì đó, quên tên roỳ, mà mình đã ghé wán này 1 lần. Coi rộng rãi bề thế vậy chứ có 1 mình đoàn mình vào ăn à. Bàn mình gọi 5 tô phở 2 tô hủ tíu 1 bún bò. Mình ăn bánh canh,uống thêm li café sữa cho tỉnh táo tinh thần.Tụi nó đứa nào cũng cháp bạo, chắc là đói lắm rồi đây.Và các bạn có đoán được sau khi ăn uống xong thì phải làm gì ko ? Câu trả lời wá đơn giản phải ko nè ? Đó là ... đi toa-lét. Từng hàng người ( thực ra là thú ) tuần tự ra vào toa-lét,khiến cho các chị dọn rửa cũng khoanh eo đứng nhìn.Cống thoát nước ở đây có dịp làm việc hết công suất (chắc cái wán này cũng ế ẩm nên ít ng` dùng)
Con Feo đòi mình mua cho nó bánh Panda, lúc đầu tính ko mua nhưng sau nghĩ lại, galant 1 chút cũng ko sao, thế là hỏi coi bi nhiu vậy? 15k em ơi ! Ặc, ở đây bán có 8k, nghĩ sao vậy? Thế là con Feo ko có lộc ăn Bữa nào tui mua cho pà cái khác
Tụi lớp mình ăn xong sung thiệt, đi ra ngoài dạo vòng vòng, đá banh, chụp hình, rùi ngắm...chim nữa.Mình đá banh bị trượt chân té 1 cái, bàn tay đập vào đá, chạy máu,tụ máu bầm,bi h vẫn còn chưa hết.Sau đó thì lớp cũng kịp chụp 1 tấm hình tập thể bên cạnh "con trâu" màu hồng cánh sen.COOL !
Tất cả đều sung sức và được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục cuộc hành trình.Xe bắt đầu trở lại trên con đường cũ thì... có con bất tài zô zụng nào đó để wên cái mắt kiếng, làm cả xe phải nháo nhào way lại kím.Thiệt là... ăn hại !
Mà cũng may cho nó là kiếm lại đc, níu ko thì ...
vui ròy!
Và cuộc hành trình chính thức đc khởi động lại với 1 bầu không khí sôi động hơn hẳn khi nãy.Cũng phải thoy ! Ăn no wá mà, năng lượng đc nạp đầy rùi thì đâu có lí do gì để ko ...tỏa sáng .Nhiều trò nhanh chóng đc bày ra, sôi nổi nhất là ~ âm thanh ghê rợn phát ra từ ~ "cái mồm như cái miệng" trên đây.Nếu ai ko bik tí gì về âm nhạc thì chắc họ cũng cho đây là âm nhạc.Hì.Nói vậy thôi chứ tụi mình hát cũng hay lắm chứ bộ.Toàn là mí bài ruột rùi Avril,Westlife rùi Unwritten,Shining Friends.Ko khí nhộn nhịp hẳn ra.Wax với Luân cũng tranh thủ chụp ảnh ven đường.
Máy lạnh trên xe ko mạnh lắm nhưng ko sao, mở cửa sổ ra gió lùa vào mát rười rượi.Lâu lâu nghe mùi thối thối,chắc là mùi...cứt bò ven đường, hay là mùi hôi miệng của con Sệ đã bị gió lùa vào thối nát cả xe
Xe bon bon chạy, chúng tôi hớn hở cười đùa rồi dần dần, từng đôi mắt nhắm lại, tay xuôi ra (người ta gọi là nhắm mắt xuôi tay) do bị fê bởi làn gió mát và xe chạy êm ru.Mình cũng tranh thủ ngủ 1 ít, vừa ngủ vừa nghe giọng hát dịu dàng của sis Tâm trong album Trở lại.Sao mà ngọt ngào đến thể nhi? Không khí trở nên im ắng, lát đát có vài tiếng nói chuyện nho nhỏ phía trên xe.Trong lúc này thì có nhìu tác phẩm "thừa nước đục thả câu" được ra đời, và mình cũng có tên trong danh sách "người mẫu,diễn viên,ca sĩ" bị chụp lén
Hình sẽ đc post sau để mọi ng` thưởng thức.
Xe dừng lại ở Tà Cú, mọi người định đi cáp treo nhưng sẽ mất 2 tiếng để đi lên núi và đi xuống nên thôi.Đành an phận và tiêu khiển = trò cũ rích: tự sướng. Và trình độ tự sướng của lớp mình thì ngày càng đc nâng cao, lên 1 mức độ khiến người ta khâm phục. Trên bãi cỏ xanh rì và trên làn đường xi măng đen sì thô ráp, chúng ta vẫn có can đảm đặt thân mình lên đó dù bị kiến cắn và bị sức nóng thiêu đốt.Đó là tinh thần hy sinh vì ..."nghệ thuật".Sẽ nhớ lắm lúc tụi mình nắm tay nhau nhảy xuống ..."vực thẳm" cao 0.5 m
Sau đó lại tiếp tục nạp năng lượng = mấy li nước mía.Monitor là ng` duy nhất can đảm đặt bàn tọa lên cái ghế ở đó.Còn lại thì nằm võng hoặc tựa vào cây gỗ bắt ngang.Mặt ai nấy trông thật hiền hậu, như con nai vàng, khác xa với bản chất vốn có.Gần đó, ngoài đường, 2 con chó, con chó cái rượt con chó cái.
Xe tiếp tục lăn bánh và đến thẳng khu resort Đồi Sứ, nằm trải dài trên bãi biển.Tinh thần đã lên rất sung.Mọi người cúi cùng rồi cũng đến nơi cần đến sau hơn 5 giờ ê mông trên xe.
(to be continued...)
Sõn.
6 lời hay ý đẹp:
viet tiep di =)) khuc di ve hay hon do.
HAY! =D>
đọc lại vers sau khi post hình, toàn hình bạn Sõn, đê tiện kinh khủng.
tem theo quán tính =D
áh T_T
=)) dù bị insult tao vẫn khoái cái tuyển tập nì =))
thiếu h2inh mà tao thì hok bik post, sao mày hok post lun ih???
Hoan hô tinh thần của mày!=D>
Nhớ vik típ nház \:D/
Post a Comment