Con người lúc mới sinh ra, đầu óc là một khoảng vô tận và vô không. Chính vì vậy nên thứ gì đến với họ đầu tiên sẽ ảnh hưởng tâm trí họ đầu tiên.
Khi mới sinh ra, vũ trũ không đặt giới hạn hay mức độ cho bất cứ việc gì, thứ gì, con gì, cái nào. Vũ trụ mở rộng cùng vô cùng những thứ đợi dc khám phá. Bao trùm trong nó, không hề có định nghĩa về cái đẹp, không có định nghĩa về hạnh phúc, không có định nghĩa về tình yêu cũng như nhiều giá trị tâm linh khác. Chính con người đã tự đặt ra một giới hạn, một chuẩn mực cho vạn vật. Chính con người đã nêu lên định kiến Người da trắng là đẹp nhất và khắc vào đầu những người xung quanh. Chính con người đã bày đặt định nghĩa cho hạnh phúc và lan rộng ra cho thế giới. Con người tự kỉ ám thị đầu óc họ để tạo ra một cây thước đo cho mọi thứ họ thấy.
Tưởng tượng cuộc sống như một trò game. Phần đầu sẽ luôn là phần lựa chọn nhân vật. Trong phần này có rất nhiều lựa chọn khác. Giới tính, tuổi tác, tên, specilaize in cái gì v.v..và v.v.. Ta lựa chọn gì thì cả trò chơi sẽ đi theo định hướng đó. Một đứa con gái sẽ gặp những problem trên đường mà hẳn một đứa con gái sẽ phải cảm thấy là nhận dc. Một đứa con trai cũng vậy. Như thế, ta hiểu rằng thế giới cũng không thể thoát khỏi quỹ đạo chung của nó, không thể thoát ra khỏi những định mức mà ta tạo ra.
Hãy cùng dùng một thứ kính hiển vi nào đó để nhìn rõ hơn về một vài việc đang bao quanh cuộc sống cuả tôi. Chúng cũng mang đầy đủ bản chất của một vòng luẩn quẩn cuộc sống. Những thằng con trai sẽ thích những đứa con gái typical, tức là: da trắng [preferable, nếu da hơi ngăm có thể chịu dc], xinh xắn, ưa nhìn [mọi người luôn miệng bảo "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" nhưng đụng chuyện chắc chắn sẽ vẫn chỉ trông thấy những kẻ xinh đẹp hơn đầu tiên], tính tình hiền, vui vẻ, hay cười nhưng không thiếu sự tâm lí của một đứa con gái, ân cần, đôi khi có thể là cả dzẹo trai :)). Trong một tập thể, nếu có ai nổi trội hơn, chắc chắn sẽ trở thành hot-bed cho một cụm buôn dưa lê rỗi thời giờ tiêu tốn nhân lực. Người ta sẽ thích sống thuận đời hơn là làm cho bản thân khác lạ hơn một chút, và đặc biệt những ai có gan sống trái đời cũng dĩ nhiên bị coi là "tách biệt khỏi cộng đồng". Làm văn trong trường lớp, giáo viên sẽ ưa thích những bài văn làm theo cái khung cho sẵn của mình hơn là những bài văn viết tuỳ hứng. Các cặp đôi thích thề non hẹn biển nhất là những cặp đôi sẽ rã sớm nhất. Và vâng, còn rất nhiều những thứ đại loại thế mà chỉ có trời và ai tạo ra chúng mới biết. Người ta cứ thích làm cho bản thân trở nên bác học, thấu chuyện bởi họ tưởng như thế là họ đã thoát ra được cái vòng luẩn quẩn. Nhưng không, chính thế mà họ lại rơi vào cái bẫy khác của cuộc sống, một cái bẫy tưởng tượng mà tinh vi vô cùng. Thế, họ rơi vào một vòng luẩn quẩn khác - vòng luẩn quẩn của chính bản thân họ.
Những thứ nêu trên, làm sao có thể xuất hiện ở một đứa bé sơ sinh? Chỉ khi nào mẹ nó bảo: "Con bé da trắng xinh gớm (hơn cả con mình)" thì nó mới hình thành cái ý nghĩ là : à, da mình vàng, không xinh bằng da trắng; muốn xinh thì da phải trắng. Lớn hơn tí, nó được nhiều thằng đeo đuổi thì nó biết do nó là một cô gái thật sự nên nhiều thằng "ngắm". Cứ thế và rồi đầu óc ta đầy những giới hạn, những cây thước đo vô hình.Chúng có lẽ đã thành một tập tục mà người ta thực hành trong vô thức. Không ai bảo ai , người ta chấp nhận cái này là đúng, cái này là sai, cái kia xấu, cái nọ đẹp hơn... Nhưng thực chất, đó chỉ là những ý kiến phiến diện của con người.
Chuyện là: tại sao tôi lại viết những thứ này? Chúng là những suy nghĩ của tôi, là những thứ làm đầu tôi cứ bạc dần, xìtrét đến độ suýt vào bệnh viện ngồi chơi xơi nước đợi lượt khám bệnh. Từ cái ngày hiểu chuyện, tôi bắt đầu cảm thấy dường như mặt đất dưới chân không nơi đâu là vững chãi và không thay đổi. Tôi cầm một cái đòn cân, trên đó, một bên tôi để "tấm lòng" của mình, một bên tôi để cả thế giới. Thứ công lý đó luôn nghiêng về phía thế giới. Và từ đó tôi liên tục tự hỏi tại sao lại như vậy? Tại sao những thứ tôi cố gắng liên tục bị đạp đổ không thương tiếc? Tất cả chúng ta đều phải sống dựa theo những lí thuyết giả định mà chính chúng ta đã đặt ra, dù muốn hay không muốn. Tôi cũng không ngoại lệ. Tôi sống dựa vào chúng, thậm chí tìm thấy niềm vui và nỗi buồn trong chúng. Nhiên hậu [:))], đôi lúc nếu tôi tìm cách phá vỡ những quy luật đó hay cố gắng trên những quy luật đó hay là dùng "tấm lòng" đặc cược với chúng, cái kết tôi nhận được sẽ luôn là thất bại và tuyệt vọng. Đó chẳng phải là cái kết luẩn quẩn nhất dành cho một đời người sao? :))